Tản mạn truyện của Haruki Murakami

Vốn dĩ tôi đã dự định sẽ đọc nốt cuốn “Guild Wars – Ghost of Ascalon” sau khi hoàn tất cuốn “Rừng Na-uy“; thế nhưng, khi chương cuối cùng bất ngờ khép lại, tôi lại muốn đọc tiếp “Biên niên ký chim vặn cây cót” để có một cái nhìn tổng quan hơn về phong cách của Haruki Murakami trong bài tản mạn của mình.

Cuốn sách mà chính tác giả cho rằng nó gần với ông nhất.

Truyện của Murakami luôn có nhịp khá chậm, đều đều như cách ông miêu tả về lối sống Toru Watanabe trong cuốn “Rừng Na-uy“. Đó là những bước chân lội chầm chậm trong một vũng lầy, cứ chân trái bước lên và chân phải giậm xuống, lội từ ngày này qua ngày khác, mặc cho tương lai kéo đi và bất chấp mọi thứ. Murakami không viết nên những câu chuyện có tình tiết lôi cuốn, đó chỉ là những dòng kể nhịp nhàng của một ai đó về  nhiều ký ức đau buồn trong đời, và cứ thế thật khẽ gợi lên những bóng hình mờ ảo trong tim từng độc giả.

Tôi đến với truyện của Murakami không từ cuốn “Rừng Na-uy“, và cho đến bây giờ, tôi chợt cảm thấy như thế lại thật may mắn. Quy luật, đôi khi không bước theo nó lại mang đến nhiều trải nghiệm rất riêng, rất lạ.

Tôi đọc “Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời” say mê, ngấu nghiến dù mình chả phải một gã đàn ông 40 tuổi với một cuộc đời có đâu đó vài biến động. Nhưng, cuốn sách không đầu, không đuôi và kết thúc lửng lơ đó lại nhồi nhét vào trong đầu tôi những suy tư rất thực tế và rất đời; để rồi mãi về sau này nó lại trở thành điều tôi đã khuyên một người khác với tình huống tương tự như vậy.

Rừng Na-uy” không mang lại cho tôi nhiều xúc động bởi đáng tiếc, tôi không sống ở Nhật Bản những năm 1970, cũng không xui xẻo bị mất đi những người bạn thân thiết, cũng không tự kỷ đến độ chính tay tước đi sinh mạng của bản thân mình và vô tình gây đau đớn cho người xung quanh. Có điều, tôi vẫn thích cái cách Murakami xây dựng nên nhân vật chính Toru Watanabe. Dường như, bởi vì là một người đàn ông từng trải, ông lý giải tâm lý đàn ông qua câu chữ của mình thật tự nhiên và hàm xúc.

rungnauy, rừng na uy, haruka murakami, phim nhật, japan, j-drama, j-movie, toru watanake, naoko, midori

Poster phim Rừng Na-uy, bản dịch của KSTJ

Trên thế gian, tất cả những vui sướng không bao giờ trường cửu, chỉ có hồi ức đau khổ day dứt mới có thể khiến người ta nhiều lần nhắc tới, không thể quên được.” – Rừng Na-uy

Cuộc đời là một chuỗi đan xen của mơ ước không bao giờ thành hiện thực, của những con người đang sống và đang thở, của những dằn vặt không nói nên lời… nhưng cho dù cuộc sống đã đến đỉnh cao của ác nghiệt thì vẫn còn đó tình cảm giữa người với người. Để rồi khi tất cả qua đi, họ – những nhân vật chính – vẫn đứng vững, đưa tay nắm chắc thứ hạnh phúc suýt vuột mất.

Truyện của Haruki Murakami, cho dù rất nhiều lúc ngán ngẩm với chất kể chậm chạm kém tình tiết gây thu hút nhưng hãy cứ đọc để ngẫm nghĩ, để thấy rằng, đời tuy lắm rắc rối, nhiều thương tâm và thỉnh thoảng đầy đau khổ nhưng nó vẫn cứ rất đẹp một cách kỳ quặc theo từng góc nhìn.

Bài cùng chuyên mục:

>> Of Blood and Honor & Lord of the Clan [short review]
>> Những câu chuyện ma đáng đọc mùa Halloween

12 thoughts on “Tản mạn truyện của Haruki Murakami

  1. Hi chị Bunny,
    Nhật cũng đọc và là fan của Haruki Murakami, hôm nay đọc được bài viết này khám phá thêm một nét mới trong văn học của ông.

    Hiện đang ngấu nghiến cuốn Nhảy Nhảy Nhảy và Cuộc Săn Cừu Hoang, cũng là những tác phẩm hay.

    • Truyện của ông có nhiều trải nghiệm cuộc sống lắm, chị cũng mới chỉ hiểu một phần. Có lẽ trải nghiệm sống của mình vẫn chưa đủ🙂

  2. Mình sau khi đọc xong lại sợ bị đọc truyện của tác giả Nhật, có lẽ chính bởi cái kiểu chậm chạp và với những tình tiết ảm đạm làm cho tâm trạng mình mờ mịt sau khi đọc xong.

    Một trong những lý do mình sợ đọc truyện kiểu tâm lý của tác giả Nhật và Hàn là đôi khi nó làm cho con người ta còn bế tắc hơn ;;, và nếu mà mang trong mình sẵn bế tắc rồi là dễ dẫn đến những suy nghĩ và hành động nông nổi. Lần trc đọc “Tôi có quyền hủy hoại bản thân mình” của tác giả Hàn, mà mình muốn tuki mất mấy ngày :((.

    Nàng đọc Lấp lánh của Ekuni Kaori chưa, là tác giả được mệnh danh là phiên bản nữ của Haruki, Nhưng khác với Haruki, điều mình thích ở tác giả này là nó nhẹ hơn một chút, ngoài ra tác giả này có nhiều những cách so sánh và lựa chọn biểu tượng rất gợi mở ^^, và mình rất thích những biểu tượng đó (VD: cái gông nước, những con sư tử bạc …), nó rất trừu tượng nhưng lại miêu tả rất rõ cảm giác khi đó của nhân vật. Và đọc thích hơn bởi vì tác giả này viết câu chuyện của mình rất ngắn –> dễ tiêu hóa =)).

    • Mình cũng ít đọc truyện của tác giả Nhật lắm nàng vì hơi khó tiêu hoá, nhưng tiêu hoá được thì thấy như não dần vỡ ra ấy, cảm giác thú lắm.

      Mình chả sợ co rút, thu mình vì mình vốn vậy rồi mà, ứ sợ nữa nên cứ mindfuck thì thích… Có xu hướng tự ngược =)))))))))

      Để mình tìm quyển Lấp lánh về xem cùng mấy quyển nàng giới thiệu hôm qua >:))))

      • Nàng đọc Nỗi cô đơn của các số nguyên tố ấy, ko bị co rút dù hơi buồn🙂. Nhưng mà lần trc mình lỡ dại đọc quyển Tôi có quyền huỷ hoại bản thân của tác giả Hàn, cho đến h chưa đọc lại tác giả Hàn luôn :)).

      • Nghe cái tựa là hết muốn nuốt rồi á nàng!!!! Mình thích những hành trình đi tìm inner self chứ ko có ý nghĩ huỷ hoại gì mình đâuuuuuuuuu😐

      • :)))) thế mới bảo mình ngu dại thế nào lại đi đọc nó, mời đầu nó khá cuối cùng nó vẫn khá nhưng đọng lại là từ sau hok đọc tác giả Hàn nữa :)), mà nàng có thấy tỷ lệ tự tử ở hai nc này cao có phải cũng bị ảnh hưởng bởi mấy cái thể loại sách này ko?

      • Mình nghĩ là có nàng ạ. Cuộc sống ở 2 nước này vốn đã rất stress, bị ức chế và đè nén nhiều. Bọn trẻ lại rất dễ bị cảm giác tiêu cực khống chế, sau còn được “cổ vũ” bởi những cuốn sách “hiểu” tụi nó nhưng lại “chỉ sai đường”! Mình từng có thời gian chỉ muốn chết nên mình hơi bị hiểu cái cảm giác này >”<

      • Hình như những ng mà suy nghĩ nhiều thường sẽ trải qua giai đoạn này nàng ạ, may mà cái khoảng thời gian đó cũng qua rồi, nhiều lúc đọc lại mấy bài than vắn thở dài mình từng viết giờ thấy nó dở hơi thế ko biết :)). Lại còn mấy quyển sách tựa thiệt là … May mà đến giờ còn chưa đọc. Sách, truyện hoặc văn viết nhiều khi cũng làm ng ta bị ám ảnh.

      • Hahahaha, mình cũng thế. Đôi khi mang nhật ký cũ ra đọc lại còn thấy ngạc nhiên rằng tại sao trong quá khứ mình có thể như vậy. Mà có thể vì lúc đó mình đứng quá gần với sự việc nên không nhìn rõ nó thôi; bẵng qua một chặng đường, đứng nhìn lại từ phía xa mới có cái nhìn bao quát và vỡ lẽ ra cùng tiếng : “Àhhhhh…”

        Mình dễ bị ám lắm cho nên mình mới quyết tâm không đọc bất cứ cái gì thiếu tương lai của 2hyun =)))))

Comments are closed.