Cảm nhận Resident Evil | Silent Hill | Fatal Frame

Tháng 10 thu sang không chỉ lạnh bởi những cơn gió đầu đông mà còn nhuốm nhẹ không khí rờn rợn của mùa ma quỷ đặc biệt. Nếu như Châu Á có rằm tháng Bảy thì các nước phương Tây có lễ Halloween, một lễ hội ma đặc sắc, rùng rợn nhưng thực chất lại là mùa yêu thương, khoảng thời gian ngắn ngủi để nhớ về những người yêu thương đã mất. Và để thật đúng với chủ đề của tháng, eChip xin điểm lại những dòng game kinh dị xuất sắc nhất, các bạn đã sẵn sàng với chuyến du hành vào… địa ngục?

Ghi chú: Bài này được viết từ tận hồi năm 2008 nhé lol
 
Claire redifield, resident evil

Claire Redfield, nữ chính của các phần Resident Evil 2, Resident Code Veronica X, phim Resident evil phiên bản 3D...

Resident Evil (Biohazard)

Nhắc đến dòng game toát mồ hôi lạnh mà không nhắc đến nhà tiên phong Resident Evil (RE) thì quả là một thiếu sót không sao bù đắp bởi RE đã tạo nên một trào lưu mới của thể loại hành động sống còn. Ra mắt vào năm 1997 với phiên bản đầu tiên Resident Evil 1, những kẻ sợ ma nhưng khoái chơi game liên quan đến ma quỷ dần bị cuốn hút và tạo lập một cộng đồng thích… nổi da gà trên khắp thế giới. Có thể nói, không một diễn đàn game nào lại thiếu một khu vực dành riêng cho RE và nó luôn là một box rất sôi động.

Ra đời tại diễn đàn Gamevn khoảng bốn năm về trước, box RE là nơi quy tụ những cao thủ đúng nghĩa (trình độ và kiến thức) của xê-ri game kinh dị này như Jikantoki, Memory_Castle, BunnyForever, Hung Long… và cũng nơi đây đã nổ ra những cuộc chiến “kinh điển” khi so sánh giữa các xê-ri game kinh dị khác với RE. Sỡ dĩ nói nó “kinh điển” là vì những cuộc chiến này luôn diễn ra giữa các cao thủ, điều này đồng nghĩa với việc những bài tranh luận của họ bao la thông tin, kiến thức cùng các lập luận sắc bén. Tuy nhiên, đó chỉ là một thời vang bóng năm xưa, box RE trải qua mấy đời MOD (Moderator – người quản lý), hiện nay box hoạt động khá èo uột bởi game thủ đã dần hướng hết về game online và những cao thủ đã lâu không còn ghé thăm box. Dù vậy, những cảm xúc và nhận định về dòng game này như một sê-ri kinh điển của thể loại game kinh dị vẫn luôn chảy tràn trong từng câu nói của các game thủ ngày đó và bây giờ.

Jikantoki, bạn tôi và cũng là một trong những game thủ từng gắn bó với box RE ngày xưa cho biết, cậu luôn yêu thích dòng RE và đang rất mong chờ Resident Evil 5 phát hành vào năm sau (vậy mà cậu chàng sắm sẵn PlayStation 3 để chờ rồi đấy). “Còn nhớ ngày đầu chơi RE 1, khi chạm trán con zombie đầu tiên ở Spencer Mansion, chẳng hiểu sao tay cứ run run và bắt trượt một cách lãng nhách” – Jikan tâm sự – “Xem phim dạng zombie ăn thịt sống như vầy thì nhiều rồi nhưng ngồi xem và đối mặt một cách gián tiếp thông qua nhân vật lại là chuyện khác. Ở những đoạn bị zombie tấn công, game chuyển sang nền nhạc dồn dập như có ai đó thôi thúc khiến mình tự dưng lóng ngóng đến độ không biết làm gì.” Quái vật nhìn kinh tởm chỉ là bề mặt nổi của sự kinh dị mà RE mang lại cho người chơi, thực tế, ta bị chính cái cảm giác tự áp chế của bầy đàn zombie gây ra cảm giác sợ hãi, cứ như chính ta đứng đó, giữa hàng lang âm u cùng bầy zombie khát máu chặn hai đầu vậy. Cái sợ chính là như thế ở những lần chơi đầu. Và đỉnh điểm của tất cả, những con chó đột biến Cerberus – “xoảng” – phá tung cửa kính nhảy xổ vào bạn ngay cả trong thời khắc được cho là an toàn hay đột ngột những cánh tay đầy máu chụp lấy bạn từ bên hông. Nó bất ngờ đến độ có thể khiến bạn quăng tay cầm hay tệ hơn nữa là… té ghế, và dư âm của những khoảng khắc chỉ tốn vài giây đó đã ám thị bạn trong suốt quá trình chơi, tạo nên một cảm giác đầy căng thẳng cho dù nơi đó thật sự không có gì.

Resident Evil 5

Resident Evil 5 vơi hai nhân vật chính Chris Redfield và Sheva Lomar

Tuy nhiên, RE lại mắc một yếu điểm lớn là nội dung không có nhiều kết thúc tùy vào quá trình chơi nên chỉ cần chơi qua lần đầu, game thủ gần như không còn thấy sợ bởi “biết hết rồi”. Bạn Bunny cho biết: “Hồi mới chơi RE 2 sợ lắm, chỉ vừa vào tới R.P.D (sở cảnh sát thành phố Racoon) là hết sạch đạn vì… run quá nên bắn trật hết trơn. Tắt game rồi mà tay vẫn còn run run, giờ nhớ lại vẫn còn thấy thích. Sau này vì quen quá rồi nên ngoài mấy đoạn giựt mình vì bị hù hay căng thẳng vì bị dí thì không có thấy sợ nữa.”

Và có lẽ không có mấy nhà phát hành dám thay đổi 70% để đạt 110% hiệu quả như Capcom đã làm với RE 4 phát hành năm ngoái. Xóa sổ tất cả bọn zombie đần độn và chậm chạp, thay vào đó là những con người điên loạn do bị nhiễm virus, họ nhanh nhẹn, thông minh và cực kỳ nguy hiểm, Capcom bỏ qua những phản đối của các fan và kết quả là một RE 4 xuất sắc. Họ đã chứng minh “thay đổi để phát triển” luôn luôn đúng, bạn có chán một dòng game mà qua bao năm tháng nó vẫn không thay đổi không? Câu trả lời, ắt hẳn bạn đã có; còn RE, chúng ta lại bắt đầu một thời đại mới, thời đại của những tên quái vật thông minh nhưng cuồng loạn, đầy thách thức nhưng không kém phần thú vị.

Ngoài yếu tố kinh dị, RE cũng nổi tiếng bởi game sỡ hữu những câu đố tư duy với mức độ vừa phải, có thể nói, giải mã chúng khiến cách chơi thêm phần hào hứng chứ không khiến các game thủ phải lắc đầu chịu thua.

Và tất cả những điều kể trên không là tất cả để tạo nên một dòng game kinh điển, những nhân vật trong game đều được Capcom chăm sóc tỉ mỉ từ ngoại hình, tiểu sử đến tính cách cũng rất đặc trưng, ấn tượng.

Có thể nói không ngoa rằng, RE đã tạo được riêng cho mình một đế chế vững chắc và không ngừng phát triển, xứng đáng là nhà tiên phong của thể loại game không dành cho người yếu tim.

Silent Hill

Tôi vẫn thường đùa bằng câu nói của một người bạn quen biết trên diễn đàn: “Chơi Silent Hill (SH) rồi thì RE giống công viên Disney Land.” Ừm thì sốc đấy, không khéo RE fan chọi trứng nhưng nếu nói về yếu tố kinh dị, cái cảm giác sợ đến nỗi không dám chơi tiếp thì chưa có dòng game nào qua mặt được SH.

silent_hill_homecoming

Silent Hill phiên bản Homecoming

Silent Hill mãi chìm trong màn sương dày đặc, thả nổi như lớp kẹo bông hững hờ bao trùm vạn vật, tĩnh lặng một cách tuyệt đối, chỉ có tiếng bước chân chạy trên hành lang bẩn thỉu hay tiếng rè rè của chiếc radio làm bạn siết chặt lấy tay cầm. Cứ như sợ rằng nếu cầm nhẹ nó, bạn sẽ không có gì để quật vào những con quái vật hình thù kinh tởm đang lăm le nhào ra từ góc khuất cạnh bên. Có thể màn sương trắng toát làm bạn cảm thấy lạnh người nhưng đó chỉ là nơi cơn ác mộng chạm ngõ và khi cả thị trấn Silent Hill chìm vào bóng tối âm âm, vang đâu đó tiếng bước chân chầm chập, hãy chuẩn bị, bởi địa ngục đã mở cửa đón chào.

Silent Hill, xê-ri game kinh dị tôi luôn yêu thích và cũng là xê-ri khiến tôi vừa chơi vừa dán chặt mông mình vào ghế. Khung cảnh thành phố Silent Hill hoang tàn chưa bao giờ ngừng ám thị, hù dọa người chơi bởi đâu đó một xác người phanh thây treo lủng lẳng trên trần, những căn phòng ngổn ngang đầy vật dụng hoen rỉ, những con quái vật kinh tởm kéo lê lưỡi đao ken két trên sàn… Chưa có một trò chơi nào mà khi đứng trước một cánh cửa mới, tôi thầm cầu mong: “Đừng mở được”, bởi đằng sau chúng luôn tồn tại những điều kinh khủng mà có lẽ, tôi không mong mỏi chút nào.

silent_hill_2_maria

Bức ảnh Maria ngồi sau song sắt hồi tưởng lại những ký ức tươi đẹp với James (Silent Hill 2) đã gây trong tôi một ấn tượng khó phai mờ.

Cái kinh dị trong SH không chỉ tồn tại cùng bọn quái vật hình thù tởm lợm mà còn trong chính nội dung của trò chơi. Chính những chi tiết mắc xích trong từng phần mới chính là điểm mà ngay cả khi tắt game, bạn vẫn thấy rợn người. Đó có thể là một bà mẹ thiêu sống đứa con gái chín tuổi để tái sinh vị thần ma quỷ, hay là một người phụ nữ xinh đẹp huyễn hoặc chết đi rồi lại xuất hiện như tất cả mọi chuyện chỉ là giấc mơ hay kẻ sát nhân giết 21 người để hoàn thành nghi thức tế quỷ…

Một trò chơi kinh dị nặng nề những chủ đề ta khiếp sợ. SH không có siêu anh hùng, không có những thần tượng xinh trai đẹp gái mà chỉ có những nhân vật đầy ma mị. Đâu đó trong cái nét quyến rũ của Maria là một vẻ đẹp khiến người ta thấy rợn người, một James bị ám ảnh bởi cái chết của người vợ anh từng yêu thương, một Sullivan điền cuồng chỉ vì muốn được ở trong lòng mẹ… Silent nặng nề triết lý tâm linh, đầy loại giáo điều ma quỷ nhưng khiến người chơi khắc khoải cho từng mảnh đời bởi những điều đó có thể xảy ra cho bất kỳ ai.

Trên nền mandoline réo rắt hay tiếng piano gõ từng nhịp, Silent Hill như chạy nhanh rồi chậm lại để tự dày xéo bản thân mình, vùng đất có khả năng hiện thực hóa những ám ảnh khủng khiếp, mang chúng ra như một tên đồ tể, để phán xét và hạch tội.

silent-hill-4-the-room

Silent Hill 4: The Room - Phiên bản có nội dung hay, hé lộ nhiều bí ẩn mà những phiên bản trước chưa giải đáp thõa mãn cho người chơi.

Nếu như RE nhẹ nhàng trong các câu đố thì Silent Hill như một tô cháo cá đầy xương, bạn Bunny từng nói: “Hãy thử độ khó Hard cho tùy chọn Riddle của Silent Hill 3 đi, bạn sẽ phải buông cần ôm gối khóc đấy.” Thật vậy, SH cho người chơi căng cái đầu của mình tột độ bởi các câu đố đều được đặt trong một bối cảnh không lấy gì làm dễ chịu cho lắm: một nhà xác bừa bộn, một hàng lang âm u hay căn phòng đầy máu…

Và trên hết, Silent Hill luôn có bốn đến năm kết thúc tùy vào quá trình chơi của game thủ, có kết thúc viên mãn, có kết thúc bi ai… đâu là sự thật? Đành mời các game thủ tự trả lời vì trong cái thế giới hư ảo đó, ai biết được đâu mới là thứ ta đi tìm.

Hiện tại, phiên bản thứ năm Homecoming vừa được phát hành cũng chiếm không ít cảm tình của game thủ dù game không có đột phá.

Fatal Frame

Trong gió có tiếng âm âm, hình như ai đó đang nức nở, cả cái không gian luôn chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, váng vất đâu đó những linh hồn không siêu thoát. Fatal Frame không có những con quái vật hình thù tởm lợm, những kẻ thù lăm le ăn tươi nuốt sống ta mà chỉ tồn tại thứ bóng hình phảng phất luôn chờ đợi một ai đó khả dĩ có thể chạm vào, để tương tác và tìm sự trợ giúp.

fatal frame 4

Fatal Frame 4 - Phiên bản mới nhất và duy nhất không có English version. Hix... tôi muốn chơi.

Ba phần trò chơi, nghĩ ra mỗi phần không dài như các game khác, cũng không khiến người ta thấy buồn nôn mà chỉ mang mác một cảm giác thê lương. Đó là một cô gái đi tìm người anh mất tích trong Fatal Frame 1; một cô gái thất lạc người chị song sinh với Fatal Frame 2: Crimson Butterfly hay giấc mơ về người yêu đã mất trong Fatal Frame 3: The Tormented… Tất cả đều nặng tình đến nỗi ta như hòa nhập vào nhân vật tự lúc nào, và không hiểu, dù sợ thật đấy, nhưng sao ta vẫn cứ cố gắng đi tiếp, dũng khí đó là của chính ta hay của nhân vật?
Mỗi câu chuyện trong dòng game đều tựa như một giấc mộng xa xăm rất dài, nhưng lại không có một khắc nào vui, bởi lẽ đến đoạn kết mới nhận ra nó là một cơn ác mộng. Cái hành trình trong cả giấc mơ đó không phải để tìm sự thật, để minh chứng cho sự gan lì mà đó là một hành trình đầy yêu thương, và mỗi cái kết thúc đều bất ngờ và mang đầy tính nhân văn sâu sắc. Trong khi Silent Hill vẫn còn dư âm cảm giác rợn người thì Fatal Frame lại lắng đọng một cảm giác dịu êm lạ thường.

Những hồn ma, ừm, dĩ nhiên bạn không thể làm chúng hoảng sợ bởi súng đạn như các game khác, trong xê-ri Fatal Frame, vũ khí của bạn chính là chiếc máy chụp ảnh Obscura có khả năng nhìn thấy các hồn ma cũng như đẩy lùi chúng bằng cách… chụp ảnh. Nói một cách nôm na, nếu bạn có nhiều loại khí tài trong các game khác thì với FF, bạn có nhiều loại phim với sức mạnh tăng dần để dễ dàng hơn khi chạm trán các hồn ma hung ác. Một trong những nét độc đáo của trò chơi là khi chiến đấu, góc nhìn sẽ chuyển sang ngôi thứ nhất, hệt như bạn đang ngắm ống kính thật vậy. Nói nghe thì thú vị nhưng trong game, bạn sẽ phải tập dần các chiến đấu độc đáo này, nhất là khi đụng trùm, chúng cực nhanh và cực mạnh. Game cho phép bạn chụp được những pô ảnh có sức sát thương khủng khiếp, gọi là Fatal Frame nếu bạn canh đúng thời điểm và vị trí của các hồn ma. Đây cũng chính là điều mà một fan như tôi luôn muốn thực hiện vì chụp được càng nhiều fatal frame thì càng đỡ hao phim cũng như thể hiện đẳng cấp của mình.

Fatal Frame 3

Fatal Frame 3 - Khi gặp ma, bạn sẽ giơ máy ảnh lên và chụp...

Fatal Frame không có nhiều hiệu ứng âm thanh như các game khác, xuyên suốt toàn bộ trò chơi dường như chỉ tồn tại tiếng bước chân lộp cộp trên sàn gỗ, thỉnh thoảng hòa trộn tiếng thầm thì như đang tâm sự, đang kể chuyện hay than oán đầy u hoài của những linh hồn loanh quất. Và đi kèm với hiệu ứng xuất sắc, phần nhạc chủ đề của game cũng là một trong top ten nhạc game mà các game thủ ráo riết săn tìm khi game vừa ra mắt. Amano Tsukiko đã thực hiện tuyệt vời vai trò ca sĩ lẫn người sáng tác hai bản nhạc chính cho FF2 và 3, hai ca khúc “Chou (bươm bướm)” và “Koe (giọng nói) có thể nói, nếu nghe bình thường thì không ấn tượng lắm nhưng nếu nghe chúng trong game, tim bạn không thể không thổn thức. Giọng hát ma mị, liêu trai của Tsukiko đã thật sự làm trào những cảm xúc dồn nén tận đáy lòng của nhân vật, nếu nhạy cảm, không chừng bạn sẽ thấy hình như mắt mình có bụi bay vào.

Trong năm 2009, Fatal Frame sẽ ra mắt phiên bản thứ tư, độc quyền cho hệ máy Wii, hứa hẹn một cách điều khiển toàn toàn mới lạ, nhiều cảm giác hơn cho các fan cuồng.

Fatal Frame 2

Fatal Frame 2 - Những cánh bướm đỏ rực sáng màu.

BunnyForever

Bài liên quan:
>> Những nàng công chúa nổi loạn
>> Fanfiction – văn thơ game thủ: bạn đọc chưa?